CHIẾC LÁ ĐẦU TIÊN

Rất gần em mà giờ đã xa rồi
Là tiếng thở của thời gian nhè nhẹ
Tuổi thơ ơi, tuổi thơ đi đâu thế
Em vừa tròn mười tám tuổi sáng mai nay

Chùm phượng hồng yêu dấu thôi rời tay
Tiếng ve kêu trong như là giọt nước
Tiếng ve ấy kêu như báo trước
Có một người sắp bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Câu nói đầu là nhớ về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu huyết dụ
Sân trường đêm rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim con nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ ơi chẳng bao giờ nhớ thế
Là nhớ trường, nhớ lớp, nhớ khôn nguôi

“Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy”
Mười chú chứ, cứ nhìn trong lớp ấy
Những trận cười góc lớp cứ lao xao

Những chuyện năm nào, những chuyện năm nào
Cứ thức dậy, cứ nôn nao em đấy
Mùa phượng nở rồi hết mùa hạ cháy
Trên trán thầy, tóc ơi mày chớ có bạc thêm

Qua mỗi mùa bím tóc bạn dài thêm
Mà lòng cứ kêu hoài trường xưa bạn cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường chiếc lá đầu tiên.

– Tưởng nhớ nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm –

About the author

Add Comment

By NNTang

NNTang

Get in touch

Quickly communicate covalent niche markets for maintainable sources. Collaboratively harness resource sucking experiences whereas cost effective meta-services.