Nhớ ngày xưa, nhà tau cạnh nhà mi
Ranh dưới hai nhà chỉ là cây ổi
Học cùng lớp, mi hơn tau một tuổi
Cũng dại khờ, ngốc nghếch giống tau thôi.

Vì gần nhà nhau nên bọn chúng ghép đôi
Từ bựa nớ, tau không ngồi xe nựa
Cũng từ đó; tau ghét mi như rứa!?
Đi bộ đến trường… chơ quyết nỏ ngồi xe.

Bọn chúng trêu – mi nhăn nhở , cười toe
Rồi đối đáp: “Choa lấy nhau cho bay chộ”
Tau xì môi, chưởi mi: “đồ thằng Ngố!
Thà ế chồng, chơ ai lấy nhà mi!”

Mi lại nhìn tau, nháy mắt, cười khì
Chê con nít, nên mi không thèm chấp
Trả thù mi, mèo sang nhà tau đập
Gà qua vườn, tau đuổi chạy tung toe…

Mùa ổi chín thơm , quả lúc lỉu , vàng khè
Mi vắt vẻo trên cây ngồi huýt gió T
au nhịn sèm đứng bên ni ngó
Mi rung cây, ổi chín rụng đầy vườn.

Có lẹ… thấy tau, mi cụng mở lòng thương?
Lặng lẽ đi vô, mặc kệ vườn ổi rụng
Tau lặt vội, xắn áo tròn đầy bụng
Lật đật, lon xon, mang ổi về nhà.

Ngày mai gặp tau, mi ghé tóc… hít hà
“Vơ bây ơi! Tau nghe mùi ổi chín
Và tau biết có một người xấu tính
Chỉ ghét người mà ổi chín lại yêu!!”

Để trả thù mi, tau nhắm mắt làm liều
Xịt lốp xe, mặc kệ mi dắc bộ
Nửa buổi chiều, mi mới về đến ngọ
Áo đẫm mồ hôi… tau hối hận nhìn mi.

Tau tự trách mình: răng nhởi ác như ri
“Mi cười thanh minh “vì xe thủng lốp”
Tự nhủ lòng “tại hấn tra có hột
Ai nhủ chui vô học lớp với choa!!”….

Vài bữa sau, tau đột ngột chuyển nhà
Ôm kỷ niệm ra đi, không một lời xin lội
Mi đứng lặng nhìn theo không nói
Chôn chặt tuổi thơ dữ dội trong lòng…

Đường sá ngái ngôi… tau an phận lấy chồng
Tau nghe nói: mi lên đường xuất ngoại
Mười mấy năm, vẫn chưa gặp lại
Tết năm ni, tau mới được về quê

Cha mi khoe: “thằng Ngố đã đề huề
Sống sung túc nơi Hà thành đô hội
Mỗi lúc về quê hấn thường vẫn nói:
“Cây ổi cuối vườn đừng chặt nghe cha!”

– Sưu tầm, Tuyệt phẩm thơ xứ Nghệ –

About the author

Add Comment

By NNTang

NNTang

Get in touch

Quickly communicate covalent niche markets for maintainable sources. Collaboratively harness resource sucking experiences whereas cost effective meta-services.