CategorySƯU TẦM

VỚI CỤ NGUYỄN CÔNG TRỨ

Hết quan – hoàn dân cưỡi bò cái về làng Đầu đội mũ quan, ngang thân áo lính Gốc là dân – nên chân trần, khố ngắn “ Miệng thế gian” buộc mo che lại là xong! Tài giỏi là Ông, khí dũng là Ông! Là quan văn mà cầm quân dẹp loạn Miền núi, đồng bằng đến đâu đều thắng trận Đánh cho giặc Xiêm tan tác hết đường về Dinh Điền Sứ đi lấn biển, quai đê Khai khẩn đất hoang, mộ dân lập làng, xóm Tiền...

TỰ DƯNG

Tự dưng nhớ, tự dưng buồn
Tự dưng lại dửng dừng dưng sự đời
Tự dưng lòng khấp khởi vui
Tự dưng thấy nợ cuộc đời nhiều hơn
Tự dưng dỗi, tự dưng hờn
Tự dưng lại thấy mang ơn bao người
Tự dưng hỡi, tự dưng hời
Làm chi có chuyện nhất thời tự dưng!!!
Tác giả: Trương Đình Tuyển
Nguyên BT Bộ Thương mại – Ông WTO

CÂY ỔI

Nhớ ngày xưa, nhà tau cạnh nhà mi Ranh dưới hai nhà chỉ là cây ổi Học cùng lớp, mi hơn tau một tuổi Cũng dại khờ, ngốc nghếch giống tau thôi. Vì gần nhà nhau nên bọn chúng ghép đôi Từ bựa nớ, tau không ngồi xe nựa Cũng từ đó; tau ghét mi như rứa!? Đi bộ đến trường… chơ quyết nỏ ngồi xe. Bọn chúng trêu – mi nhăn nhở , cười toe Rồi đối đáp: “Choa lấy nhau cho bay chộ” Tau xì...

HƯ VÔ

Cái gì cũng có một thời? Bao nhiêu máu đổ sau lời Vua ban Cái gì cũng có thời gian? Bao nhiêu xương trắng nằm oan dưới mồ Cái gì rồi cũng hư vô? Bao nhiêu tượng gỗ lên chùa ngồi chơi Cái gì rồi cũng rụng rơi? Quả nơi vườn cấm hoa nơi địa đàng Chỉ còn mãi với thời gian Tình yêu một thủa hồng hoang dại khờ Gắng ngồi chép cạn bài thơ Bài thơ biết có hư vô như mình?!! – Tác giả: Quang Huy, 1992...

CHIẾC LÁ ĐẦU TIÊN

Rất gần em mà giờ đã xa rồi Là tiếng thở của thời gian nhè nhẹ Tuổi thơ ơi, tuổi thơ đi đâu thế Em vừa tròn mười tám tuổi sáng mai nay Chùm phượng hồng yêu dấu thôi rời tay Tiếng ve kêu trong như là giọt nước Tiếng ve ấy kêu như báo trước Có một người sắp bắt đầu yêu Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu Câu nói đầu là nhớ về trường cũ Một lớp học bâng khuâng màu huyết dụ Sân trường đêm rụng...

NỢ

Nợ anh một mối tình đầu Nợ em anh nói yêu nhau muộn màng Ta cùng nợ chuyến đò sang Nợ thời thơ ấu mênh mang dại khờ Nợ dòng sông nợ đôi bờ Nợ bàn chân nối dẫm mờ vết nhau Ta cùng nợ một nỗi đau Nợ nhau trọn kiếp bể dâu lỡ làng Nợ rồi tội lỗi ta mang Ấu thơ dội lại ai sang bãi bờ Ta về lạc bến bơ vơ Phù sa cuộn đỏ có chờ bão giông Ta cùng nợ lại dòng sông Ta đi để lại cánh đồng gió sương Nợ em anh...

Dạy con

Con đừng suy nghĩ nhiều về chỗ đứng Con nên nghĩ suy về cách đứng thế nào Đứng thẳng người, chỗ thấp thành cao Đứng khom lưng trên cao thành thấp. Biết sống đủ luôn thấy mình sung túc Sống tham lam giàu có hóa ra nghèo Con đừng làm cái bóng ăn theo Biết gieo cấy để vui mùa gặt hái Đời là biển khổ con đừng ái ngãi Phải vượt lên để biết làm người Hạnh phúc ở đời là tỷ số những buồn vui Phải cóp...

Chia

Chia cho em một đời tôi
Một cay đắng
Một niềm vui
Một buồn
Tôi còn cái xác không hồn
Cái chai không rượu tôi còn vỏ chai
Chia cho em một đời say
Một cây si
Với
Một cây bồ đề
Tôi còn đâu nữa đam mê
Trời chang chang nắng tôi về héo khô
Chia cho em một đời Thơ
Một lênh đênh
Một dại khờ
Một tôi
Chỉ còn cỏ mọc bên trời
Một bông hoa nhỏ lặng rơi mưa dầm…
– Nguyễn Trọng Tạo, 1989 –

Tháng Giêng

Nhớ gì như nhớ tháng giêng Nhớ đồng liếp cải ngồng lên rực vàng Nhớ đường thôn trắng hoa xoan Chân cò, chân mẹ già đang lội đồng Có ai nhớ giống tôi không? Nhớ rau diếp chấm nước lòng trong veo Hành xuê thơm ngát xóm chiều Bao nhiêu đạm bạc bấy nhiêu ân tình Mình ơi! tôi cám ơn mình Nhớ quê mình lại mỡ hành xuê lên Cho tôi gặp lại tháng giêng Cái mùi nghèo khổ cũng ghiền mình ơi! – Lê Huy...

NNTang

Get in touch

Quickly communicate covalent niche markets for maintainable sources. Collaboratively harness resource sucking experiences whereas cost effective meta-services.